Suối tóc em bay đón mời xuân đến. Giọng em ngọt ngào vẫy gọi xuân sang. Phút giây gần

Thảo luận trong 'Ký sự check hàng Sài Gòn' bắt đầu bởi navt, 3/9/10.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. navt

    navt Dậy Thì Verified
    62/113

    Bài viết:
    69
    Đã được thích:
    5
    Điểm thành tích:
    62
    Suối tóc em bay đón mời xuân đến. Giọng em ngọt ngào vẫy gọi xuân sang. Phút giây gần nhau cho xuân nảy nở.



    Phố núi cao phố núi đầy sương
    Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
    Anh khách lạ đi lên đi xuống
    May mà có em đời còn dễ thương


    Mỗi lần xe đi ngang qua Pleiku, lòng tôi lại bồi hồi nhớ đến một chuyện tình chỉ còn trong dĩ vãng.

    Anh, một người khách lạ, mải bước trên con đường dốc cao nguyên, như vô tình hay cố ý bước qua nhà em, một mái nhà êm ấm và hạnh phúc.

    Người khách lạ kia may mắn hơn anh nhiều, bo vơ lạc lõng giữa phố núi mù sương, chợt làm quen được với cô nàng môi hồng má đỏ.

    Em Pleiku má đỏ môi hồng
    Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
    Nên tóc em ướt và mắt em ướt
    Nên em mềm như mây chiều trong

    Em Pleiku đáng yêu quá, làm ngất ngây lòng người khách lạ.

    Một thoáng rung động, một chút cảm hứng, một chút ấm lòng trong chiều đông phố núi, bài thơ “Còn chút gì để nhớ” đã ra đời.

    Anh cũng là khách lạ, nhưng thấy nghẹn đắng lòng khi đi qua khung cửa nhà em.

    Thôi thì tự an ủi lòng mình, nhìn em hạnh phúc anh cũng được chút lửa sưởi ấm con tim trong chiều buốt giá.




    Bẵng đi một thời gian, lửa tình tắt lịm trong lòng, nỗi lo cơm áo hàng ngày không cho phép tôi buồn và nghĩ ngợi quá nhiều về người con gái ấy.

    Chút Pleiku ngỡ như đã rất xa.







    Bão số 1 di chuyển nhanh vào vịnh Bắc Bộ. Miền Nam cũng ít nhiều chịu ảnh hưởng của cơn bão này.

    Gió thổi mạnh hơn, bầu trời xám xịt hơn và mưa bắt đầu đổ xuống.

    Mưa lớn dần, trắng xóa.

    Đã hẹn với em rồi, và em cũng đồng ý nữa.


    Có hai người lầm lũi bước vào màn mưa, hai hướng khác nhau và tìm đến một điểm hẹn.




    Tôi đến trước, lấy phòng rồi nhắn cho em.

    Em đến, cả em và tôi đều ướt hết.

    Em mặc áo sơ mi trắng, thật là giản dị.

    Nước mưa ướt áo em, ôm sát vào thịt da em.

    Tôi hồi hộp quá, chẳng biết nói gì, đưa tay quệt nước mưa chảy trên gò má em.

    Em dường như quên mất mình đang ướt, em kêu tôi mở cửa sổ ra, kéo màn qua một bên để em ngắm mưa.

    Ngồi trên giường nệm, em khẽ dựa vào vai tôi, em say sưa ngắm màn mưa trắng xóa đang che mờ cảnh vật đất trời.

    Em khẽ hát, cho em nghe và cũng có thể là tặng cho tôi :

    “Mưa rừng ơi mưa rừng
    Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên
    Phải chăng mưa buồn vì tình đời
    Mưa sầu vì lòng người duyên kiếp không lâu.”

    Giọng em hát nhỏ lắm, trĩu nặng nỗi buồn, da diết nỗi sầu tư.

    Có chút gì đó liêu trai trong giọng ca của em làm tôi nhớ đến ca sĩ Thanh Thúy.

    Thỉnh thoảng em lại hát vài câu nữa, em nghiêng đầu vào vai tôi, tìm một chỗ dựa vì đang lạnh run, rồi lại ngắm mưa.

    Tôi cũng như em, nhìn mưa Sài Gòn và nhớ cơn mưa rừng Kon Tum.

    Tôi cảm nhận thấy em hình như là người con của cao nguyên, giọng nói có gì đó quen lắm, và em cũng đang ngắm mưa và khe khẽ bài hát Mưa rừng.

    - Quê em ở đâu ?
    - Pleiku anh à!
    - Anh ở Kon Tum. Vậy là anh và em cùng chung quê rồi, cùng đất mẹ Tây Nguyên!

    Không hiểu vì sao, tôi lại dang tay ôm chặt em vào lòng. Tay tôi ghì chặt lấy em, hai thân thể ướt mèm lại có thể sưởi ấm cho nhau bằng tình cảm xa quê, bằng tình đồng hương xứ sở.

    Tôi và em vào tắm chung.

    Nước nóng thật là ấm, tay em thật là …

    Tôi ấm áp cả người!
    Hai đứa quấn khăn ra giường nằm, câu chuyện của em bắt đầu, và thỉnh thoảng lại bị ngắt quãng bởi những tiếng thở dài, những lần nước mắt em rơi.








    Em, con gái Pleiku má đỏ môi hồng.

    Em, cô gái lần đầu xa nhà, mới rời quê được vài tháng và vẫn còn bỡ ngỡ nơi xứ lạ quê người.

    Nhà em có rẫy trồng café, cuộc sống khá sung túc nếu lùi thời gian lại vài năm.

    Sau những lần hạn hán, cây chết dần mòn, lại thêm nạn hái trộm hoành hành.

    Đồng vốn và công sức bỏ ra thu lại chỉ là những rẫy café héo khô và những hạt café rơi vương vãi khi bị bọn bất lương vào hái trộm.

    Cha mẹ em cũng đã lớn tuổi, già yếu nên đành buông xuôi.

    Cũng may lúc ấy em đã học hết lớp 12.

    Em xuống Sài Gòn và thi đậu vào một trường khá danh tiếng.


    Cha mẹ can em, vì nhà đã cạn tiền, mong em ở quê tìm một tấm chồng rồi an phận bếp núc.

    Nhưng em vẫn quyết rời quê, em tự bươn chải để kiếm tiền đóng học phí.

    Em đi bỏ báo, dạy kèm, chạy bàn.

    Em làm tất cả những việc em làm được, đổi lại chút tiền lẻ, rồi gom lại đóng học phí cho trường.

    Em ăn uống rất kham khổ, nhưng nhờ em có sức khỏe nên vẫn vượt qua được những lần dãi nắng dầm mưa.

    Nhiều lúc đi làm thêm về đến nhà đã gần 12 giờ đêm, đói lả và mệt mỏi. Em nấu vội gói mì tôm, xì xụp ăn nhanh rồi lấy bài ra học, đến 2, 3 giờ sáng em mới ngủ.

    Em phấn đấu bằng tất cả ý chí và nghị lực.

    Em luôn đứng những thứ hạng đầu trong lớp.

    Tưởng như những thử thách ấy là quá đủ với em.

    Nhưng em vẫn phải chịu đựng tiếp những phong ba của cuộc đời.

    Cha em, trong lần ngăn bọn bất lương vào cướp mẫu café cuối cùng còn sót lại, đã bị chúng đánh đập dã man.

    Những gã thanh niên bậm trợn, thi nhau cầm gậy vụt không thương tiếc vào người đáng tuổi cha chú của chúng.

    Chúng bỏ đi với tràng cười ha hả, bỏ lại ông nằm gục bên gốc café.

    Còn sót lại vài bông café trắng ướt đẫm máu của ông.


    Em điếng hồn khi nghe tin dữ. Em lịm chết cả lòng khi nghe tin cha mình có thể khó qua khỏi.
    Ông nằm trong phòng cấp cứu, bệnh viện kêu thân nhân liên tục.

    Tiền, tiền và tiền.

    Mẹ em cầm sổ đỏ, rồi vay nóng, rồi bán tống bán tháo tất cả những gì có thể bán.

    Cha em có phần thuyên giảm chút ít, nhưng vẫn còn rất yếu.

    Tiền bạc cạn dần, nhưng tiền thuốc và rất nhiều chi phí khác cứ hiển hiện mỗi ngày.

    Mẹ em thức mấy ngày trông cha mà già đi thấy rõ, hốc hác, bơ phờ.

    Em cũng chẳng khá hơn, xanh xao, sút đi thấy rõ.



    Em vay mượn bạn bè nhưng chẳng đáng là bao.


    Em thức trắng cả một đêm, nhìn cha trong phòng hồi sức, người đầy thương tích, nặng nề nuốt từng muỗng cháo.

    Em quyết định, một quyết định thực sự khó khăn, một quyết định có thể đẩy em vào những tủi nhục của kiếp người.

    Em lên mạng, lập cho mình một cái nick rất bình thường.

    Rồi em chat, rất e dè và thực hiện trao đổi trong đau đớn.

    Lần đầu của em là lần em chuẩn bị lên Sài Gòn. Em cho tất cả cho một người bạn trai học chung cấp 2, rồi cấp 3 với em. Em không hề muốn dâng hiến sớm, nhưng bạn trai cứ nài nỉ mãi và em cũng xiêu lòng. Bạn trai ấy sợ Sài Gòn phồn hoa sẽ cướp mất người con gái hiền dịu là em.

    Chỉ mới chung đụng hai lần duy nhất.

    Thế mà giờ đây em phải đem thân xác của mình cho kẻ khác dày vò, đổi lại chút tiền còm lo viện phi cho cha.

    Còn chút may mắn cho em, những người gặp em đều thấu hiểu và chia sẻ với em.

    Họ rất tử tế với em.

    Họ rất nhẹ nhàng với em.

    Em rất vụng về khi ân ái, họ hiểu và chia sẻ, không bắt em phải làm những kiểu quái gở.

    Nhưng không phải lúc nào cũng êm ả nnhư vậy.

    Có kẻ đi xong rồi, chở em ra trụ ATM rồi chạy mất, em đắng cay nhìn theo kẻ mặt người mà lòng dạ sói lang.

    Có kẻ bỏ chút tiền ra rồi hành hạ em đủ kiểu, hắn mắc chứng bạo dâm, phải làm người khác đau mới thỏa mãn.

    Sau những phút bị hành hạ, em ê chề đau đớn lết về phòng trọ.

    Cha em bớt dần, nhưng sức khỏe không còn tốt như trước nữa.

    Cha em được xuất viện về, ông đau lòng lắm khi gia sản dành dụm chẳng mấy chốc đã tan thành mây khói.

    Em mừng khi cha khỏe, nhưng món nợ dài nên em vẫn phải trả bằng xác thân em.











    Em ngẩng mặt nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe.

    Tôi thấy mình bất lực, chưa bao giờ tôi ghét cái nghèo của mình đến thế.

    Nếu tôi có một số tiền, nếu tôi may mắn trúng số, tôi sẽ cho em hết và sẽ cưới em làm vợ ngay.

    Cô bé ngoan hiền và có hiếu như em phải được sống trong hạnh phúc. Ấy vậy mà …!

    Tôi bất lực trước cảnh nghèo của mình, tôi nghe em kể mà nghẹn ngào khi nhìn lại mình bàn tay vẫn trắng.

    Thôi thì dồn hết tất cả, tôi trao cho em nụ hôn cháy bỏng.

    Môi thâm tím vì lạnh, môi nứt nẻ vì khó nhọc cuộc đời tìm môi còn chút hồng của em gái Pleiku.

    Hôn lên môi em, đá lưỡi, nút lưỡi.

    Đê mê và sung sướng quá.

    Tay tôi lần tìm trong chiếc khăn mỏng bầu ngực của em.

    Căng thật là căng, bầu vú em có kích cỡ mà khá nhiều cô gái ước ao muốn có.

    Tôi trườn người thấp xuống một chút, dùng cả hai tay xoa xoa bầu ngực em.

    Chưa bao giờ tôi được ngắm, được xoa bầu vù căng và đẹp như thế này.

    Tôi nút nhẹ đầu ti, em khẽ rùng mình vì cảm giác lạ tôi mang đến.

    Tôi tiếp tục khám phá thân thể em.

    Khít, rất khít nữa là khác.

    Một ngón tay vuốt nhẹ dọc theo khe rãnh.

    Những ngòn khác vuốt ve xung quanh cho em thêmc ảm hứng đang được vỗ về.

    Tôi đưa lưỡi vào, banh ra thật nhẹ. Lích nhẹ từng chút một, rồi ngoáy hơi sâu vào trong.

    Em nẩy người lên vì sung sướng. Chân em hơi co lên, ép chặt đầu tôi vào. Tay tôi lại đưa lên trên xoa bầu vú căng mọng của em, vuốt dọc theo đùi em đến bàn chân rồi quay về.

    Tôi hiểu cảm giác trống vắng trong em.

    Tôi biết em cần vỗ về chăm sóc như thế nào.

    Tôi cố gắng thật nhẹ nhàng bằng động tác cũng như lời nói.

    Em im lặng thật lâu, em đáp lại tôi bằng tiếng rên khe khẽ, tôi biết mình đã thành công bước đầu.

    Khi cảm thấy đã lấy lại được một chút thăng bằng trong cuộc sống, khi đã cảm nhận được chút tình cảm chia sẻ của người bạn đồng hương, em khẻ trở mình và bắt đầu trò chơi 69.

    Em dùng lưỡi và môi chăm sóc cho út nhỏ của tôi.

    Nãy giờ út suy dinh dưỡng trầm trọng vì mưa lạnh.

    Em dùng lưỡi rà nhè nhẹ theo chiều dài, em quét nhẹ theo đường rãnh.

    Đôi môi em hôn nhẹ lên út, đùa giỡn với út rồi cho út vào tắm trong môi hồng của con gái Pleiku.

    Út lớn nhanh như thổi theo từng nụ hôn, từng đường lưỡi và sự vun bón bằng đôi môi của em.

    Tôi cũng chăm sóc cho em thật kĩ càng, với tất cả sự nhẹ nhàng và tinh tế.

    Mới lần đầu biết nhau mà em với tôi như là một đôi nhân tình đã quen nhau mấy năm rồi.

    Em tiếp tục làm tôi bất ngờ, em dùng lưỡi liếm khắp cả người tôi, liếm một cách khát khao.

    Tôi chỉ còn biết nhắm mắt lại, tay vuốt ve em và tận hưởng niềm khoái lạc.

    Mang bao vào, thật khó khăn cho tôi vì của em rất đẹp và khít rịt.

    Em như cô gái còn trinh trắng, tôi khá vất vả mới có thể hòa hợp được với em.

    Từng chút một, thật nhẹ, tôi sợ làm em đau lắm.

    Tuy vậy, em cũng đôi lần hơi nhăn mặt xíu.

    Út của tôi khá nhỏ. Em đau một phần do tôi thiếu kinh nghiệm, phần vì vết thương mà kẻ bạo dâm hành hạ em có lẽ vẫn chưa lành.

    Đã vào được một nửa, tôi ra vào nhè nhẹ.

    Sâu hơn chút nữa.

    Cuối cùng út đã vào thăm trọn vẹn ngôi nhà của em. Đôi cánh cửa cứ ôm sát lấy út, khó tả lắm cảm giác sung sướng lúc đó.

    Tôi nằm lên người em, êm ái hơn cả giấc mơ cổ tích, hôn em bằng nụ hôn ngọt ngào và tình tứ nhất.

    Thằng út vẫn giữ nhịp ra vào đều đặn.

    Vẫn duy nhất một kiểu truyền thống.

    Out rồi, nhanh thế nhỉ, chưa tới 5’ mà.



    Lại chăm sóc cho nhau như vợ chồng ngâu lâu ngày mới có dịp đoàn tụ.

    Lần này là kiểu thứ hai, vác cày qua núi.

    Đưa chân em lên vai, tôi dẫn em đi thăm miền quê Kon Tum bốn mùa gió lộng

    “Lạ lùng sao là cái gió Kon Tum
    Cứ thổi miết suốt bốn mùa chẳng nghỉ”

    Rồi xuôi xuống Gia Lai quê hương em thăm Biển Hồ đầy, ngắm cảnh vật bảng lảng trong sương mù một chiều đông.


    Ra vào thật nhịp nhàng, tôi hay vuốt dọc theo đùi em, bắp chân em, thỉnh thoảng lại cúi xuống hôn lên ngực em, tìm đôi môi em đang rên rỉ trong sung sướng.

    Lần thư hai tôi và em trong sung sướng tột cùng!


    Hụt hẫng trong sung sướng

    Chơi vơi lạc bước trong hạnh phúc ngắn ngủi.

    Tôi và em đối diện thực tại.

    Em ngẩng mặt nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe.

    Tôi thấy mình bất lực, chưa bao giờ tôi ghét cái nghèo của mình đến thế.



    Sự thật lúc nào cũng trần trụi.

    Cho tôi hư cấu thêm để thấy được đời vẫn còn đẹp, đời vẫn còn có chút hi vọng, dù là mong manh.

    Xin chân thành cảm ơn Bạn! Những em gái Bạn cho mình số đều để lại trong lòng mình những ấn tượng tốt đẹp, những cảm xúc thăng hoa!


    Xin cảm ơn Anh Em đã đọc!


    Còn chút gì để nhớ

    Em Pleiku má đỏ môi hồng
    Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
    Nên tóc em ướt và mắt em ướt
    Nên em mềm như mây chiều trong

    Phố núi cao phố núi trời gần
    Phố xá không xa nên phố tình thân
    Đi dăm phút đã về chốn cũ
    Một buổi chiều nào lòng vẫn bâng khuâng

    Xin cảm ơn thành phố có em
    Xin cảm ơn một mái tóc mềm
    Mai xa lắc …
    Còn một chút gì để nhớ để quên







    Em đã làm đủ tiền, dường như em đã giải nghệ. Chúc mừng em!
     
  2. nguthichet

    nguthichet Em thích bị thông đít
    0/57

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Thế nếu đi check mà ko chụp được hình em nó mà lại lỡ hứa với mấy sư huynh là đi về sẽ rp thì bít làm thế nào đây??? Bên là lời hứa với anh em, bên là luật 4rum... Bít chọn bên nào???
     
  3. satmoclong

    satmoclong Biết Quay Tay Verified
    96/113

    Bài viết:
    144
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    96
    Những lời văn nói lên cuộc đời của 1 người con gái..............Bất Hạnh

    Chúc mừng 1 người con gái trở lại cuộc sống bình thường.............

    thank bài rp
     
  4. tongrau

    tongrau Dân Chơi Verified
    96/113

    Bài viết:
    347
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    96
    Văn hay chữ tốt.Ông nên theo nghiệp nhà văn thôi.Thanks ông chia sẻ cảm xúc
     
  5. leecamel

    leecamel Đại Gia Lầu Xanh Verified
    117/226

    Bài viết:
    1,103
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    117
    thanks 4 rp , bác viết hay không thể tả....mà sao bác không tham gia ở box Truyện nhỉ ?
     
  6. tdttlx

    tdttlx Xem Sex Lần Đầu Verified
    32/57

    Bài viết:
    32
    Đã được thích:
    13
    Điểm thành tích:
    32
    Trở lại hay đã ra đi?!

    Chúc mừng bác navt đã trở lại! Nhưng ko biết đây là trở lại hay ra đi nữa....
    Thấy một cái tiêu đề tràn ngập văn thơ... biết ngay của cố nhân.... Nhưng đọc vào thì chỉ có cố nhân với cổ thư.... từng dòng từng chữ... sao quá quen thuộc. Mong đoạn sau sẽ có gì mới mẻ.... không ngờ tới cuối mới gặp được một câu của em "giã biệt thanh lâu!"

    Chúc mừng cho em! Nhưng chũng chia buồn cùng bác.... Hình như lâu lắm rồi bác chưa tìm lại được những cảm xúc dâng trào như vậy.... nay tìm về lối cũ đường xưa thì ... miệng nở nụ cười cho tâm hồn man mác....
     
  7. Vitieubao39

    Vitieubao39 Chơi gái lần đầu Verified
    97/113

    Bài viết:
    291
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    97
    Quả nhiên là phong cách navt, hay & lãng mạng quá, đúng là cần phải có những bài viết như vầy để thấy được sự thật bớt đi phần nào trần trụi. Có luật mới nào bắt buộc rp phải có hình đâu mà bác lo bị banned, khi nào có cảm xúc, bác lại viết tiếp cho ae được thưởng thức nhé. Thanks bác navt...
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
/** Ads bottom mobile**/